Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

TẢN MẠN CHUYỆN XƯA NGẪM CHUYỆN NAY

Trời mưa mát đâm ra thèm cơm cháy mắm ruốc miền Tây, gần 9h tối vccc còn mò sang Savico LB để thoả cơn ghiền. Vừa ăn vừa buôn thế nào mà vc lại dưa lê đến chuyện xưa, hồi chồng còn mặc quần thủng đít. Buôn Đông buôn Tây nào là chuyện ck tự làm bi đất nung sơn màu để bán cho các bạn, chuyện ck đi học nhặt đá về dùng nắp bút máy xoáy thành bi đá chơi, chuyện muốn chơi chun thì phải cắt từ lốp hỏng, muốn chơi quay thì tự kiếm gỗ mà làm, buôn từ chuyện đánh khăng đến chuyện hạt bàng thằng trên cây xơi cùi xong xả xuống ck nhặt đập ra ăn nhân, từ chuyện mài hột thị hột nhãn đến chuyện theo các chú đi nhặt phế liệu được cho toàn dây điện vụn tuốt lấy lõi đồng bán được ối tiền...toàn những trò đã "thất truyền" từ bao giở bao giờ rồi, vk nghe cứ như nghe chuyện trên giời ấy.

Nhìn sang mặt 2 ông con đang xầm xì vì mẹ không cho trượt băng mà lòng chọt lăn tăn nhè nhẹ. Trẻ con giờ cứ vứt cho chúng Iphone Ipad là chúng ngoan lắm, ngồi chuẩn chỉ ngoan ngoãn hàng tiếng đồng hồ, lấy đâu mà trèo me trèo sấu. Trẻ con giờ thông minh lắm, lắp Lego nhoay nhoáy mà chả cần ai dạy, chơi điện tử vài lần mà thành thạo như chuyên gia. Trẻ gái thì có Hello Kitty, búp bê Babies lấy đâu thì giờ mà chơi chuyền. Trẻ trai thì Superman, Spiderman, Batman thèm gì làm bi đất cho bẩn tay, bi ve mắt mèo đẹp long lanh xưa ck mơ cũng chả kiếm được 1 viên, giờ đầy ra chúng còn chả để mắt. Chun màu bán sẵn từng túi rẻ không mà chúng cũng chả chơi chứ đừng nói đến cái chun đen xì cắt từ lốp. Trẻ con giờ đầy tiền, tiền mừng tuổi, mừng sinh nhật...cần gì nhặt phế liệu. Ck bảo hồi bé răng hô ra vì chỉ được ăn nhãn non cùi mỏng dính nhìn thấy cả hạt, giờ nhãn lồng nhập khẩu mẹ bóc sẵn ra bát để tủ lạnh chúng còn ứ thèm ăn cho cơ. Xưa ck đi bộ tắt qua cánh đồng đi học, nay ck vác xe đưa con đi hết học chính học thêm mất cả ngày. Chồng bảo trẻ con giờ sướng quá.


Trẻ con giờ sướng ở đâu???
Nhiều đứa bước chân vào lớp 1 đã đeo cái kính cận dày cộp như 2 cái đít chai, trên lưng còng vì cái cặp sách khổng lồ. Xưa anh học xong nửa buổi về thả diều bét nhè, giờ chúng bán trú như trại tập trung hết cả ngày, áp lực thành tích khiến cả năm mấy đứa được nhìn thấy mặt cái diều. Đồ chơi công nghiệp sản xuất hàng loạt, mấy đứa có được hàng độc do chính tay mình làm ra, mà đồ chơi giờ còn pha hoá chất độc hại nữa chứ. Hè anh chơi xả láng, hè chúng còn đàn, còn vẽ, còn văn còn toán còn đủ thứ vẫn phải nhồi vào đầu. Xưa nhãn anh ăn cùi mỏng nhưng nhãn vườn an toàn, giờ chắc gì nhãn lồng cùi dày không phun chất kích thích tăng trưởng. Xưa anh còi dí đen nhẻm chạy nhanh thoăn thoắt, giờ chúng béo trắng chậm rì ngại vận động.


Vậy trẻ con giờ sướng ở đâu???
Trẻ sướng vì giờ bố mẹ chỉ đẻ ít con, đứa nào cũng như cục vàng cục bạc trong nhà. Trẻ sướng vì khoa học công nghệ hiện đại khiến chúng tiếp xúc với toàn thế giới một cách dễ dàng hơn, cũng như được chăm lo y tế một cách đầy đủ và khoa học hơn. Trẻ sướng vì giờ đây chúng nhận ra rằng, chúng có quyền được sướng.
Nhiều thứ đã mai một, nhưng là chúng tự đào thải mình trước bước tiến hàng ngày của xã hội. Có những cái qua rồi ta hãy gìn giữ nó trong ký ức di sản và trong viện bảo tàng mà thôi. Nếu smartphone ngày càng bành chướng mà anh cứ khư khư lấy cái Nokia đơn sắc thì sự lạc hậu nó càng đẩy anh tụt xuống phía dưới. Trẻ con giờ chúng khổ lắm, quá nhiều trọng trách xã hội đã sớm mặc định là đè lên vai nó, tuổi thơ của chúng càng ngày càng bị rút ngắn đi.
Ôi, ký ức về một tuổi thơ dữ dội mà trẻ con bây giờ không bao giờ có thể có được.
P/s: vai "anh" ở trên không phải chỉ ck tôi đâu đó

Hoa Trà



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét